some quotes....

jeudi 27 juillet 2006

Diary - Part 3 - Too Much Heaven




Ngày 3-11-2003

Thời gian trôi nhanh thật! 18-5, thứ Bảy, một ngày mưa tầm tã, mình kết thúc đời học sinh để bước vào kì thi “của cuộc đời”. Thế mà chỉ chưa đầy nửa năm sau, ngoảnh đi ngoảnh lại đã chẳng thấy bạn bè mình đâu, còn bản thân thì lại tiếp tục lao đầu vào học, học, học, trái ngược hoàn toàn với những gì mình nghĩ về cuộc đời mới - cuộc đời của một sinh viên. Thứ Sáu, 1-11, qua trường thấy đèn pha đã bắc lên, một ngày hội trường mới sắp đến, lại thấy vui vui, hồi hộp vì chẳng biết mình có gặp được mấy đứa bạn cũ, có gặp được cô Huệ, cô Giang, cô Hương, thầy Hà…. không nữa? Thứ Bảy, 2-11, buổi sáng đi qua thấy một cái cổng chào được dựng lên, mình như sống lại khoảng thời gian cách đây một năm. Cũng thứ Bảy, cũng một ngày trời lành lạnh, quang đãng, mình đã lo biết chừng nào cho cái trại “thuyền buồm” của lớp, lo cho bài thuyết trình về trang web của lớp, lo cho cả chương trình của CLB Toán Tin ở sân khấu chính, lo…. Một năm sau, mình cũng vẫn lo, lo chẳng biết “vợ” mình có đi không, lo chẳng biết có Mr Đại có cắt cúp chương trình đi không, lo lũ đàn em chẳng còn ai nhận ra mình nữa. Với một đứa 12 năm học Chu như mình, có lẽ ngày hội trường không chỉ là một ngày hội, mà còn là dịp để mình trở lại thời học sinh, trở lại cái thời vừa lo cho kì thi ĐH, vừa lo làm sao đi chơi cho thật nhiều. Cuối cùng ngày đó cũng đến, vui thật! Nhưng… Buổi tối đến gửi xe, bác bảo vệ không cho đành sang trường cấp II gửi, chú Năm vẫn còn nhớ mình, lại còn hỏi thăm nữa chứ, vừa cảm động, vừa buồn vì chẳng nhẽ chỉ 5 tháng thôi mà các bác đã quên thằng học sinh cũ này rồi ư? Vào trường, thấy mọi thứ cũng ồn ào náo nhiệt, cũng thấy trại của lớp D1 năm nay chả khác gì của trại của mình năm ngoái, cũng thấy trình diễn web, lại còn giới thiệu bài của RungBachDuong này nữa chứ, cũng thấy vui vui. Nhưng nhìn quanh nhìn quẩn, hình như chả còn gì làm mình thấy gắn bó, chẳng còn gì làm mình thấy ấm áp giữa đêm cuối thu này nữa! Chẳng nhẽ cuộc đời học sinh, chả nhẽ những đứa bạn cấp III, chả nhẽ mái trường Chu Văn An 12 năm gắn bó chẳng còn gì sao??? Chẳng nhẽ thời gian lại phũ phàng cuốn đi tất cả, chẳng cho mình một chút gì để nuối tiếc sao??? Buồn, cô đơn, dù mình đang đứng giữa mái trường thân yêu. Tự nhiên thấy nhớ đến quặn lòng những đứa bạn đã đi xa, chẳng biết lúc này ở Kiev, thằng Đức Minh có mong được về hội trường không, chẳng biết ở Nancy Liên đang đi học hay đang đi làm thêm, chẳng biết ở New Zealand thằng Tuấn đang ngủ hay đang thức??? Một năm trước, cái Thảo béo, thằng Việt đang hì hục quạt chân gà, mình cùng thằng Đức thì giới thiệu trang Web, thằng Đức Minh thì chắc là đang đi tia các em ở lớp F bên cạnh,… 7 tháng trước, thằng Đức đeo kính đen phóng Viva vào giữa trường, thằng Đức Minh thì chạy xuống “vê râu” cười với em D7,… 5 tháng trước, thằng Quốc Minh đang nấp bên cạnh văn phòng Đoàn để dội nước vào đầu thằng An bí thư, cả lớp ngồi giữa trường chơi trò vừa hát vừa té nước,… 3 tháng trước, mình ngỡ ngàng vì thi ĐH cùng phòng Lan Phương, rồi ngỡ ngàng vì thằng Thế Dũng học ít chơi nhiều cũng đỗ Bách Khoa,… Và bây giờ chẳng còn gì cả! Chẳng biết có phải thế không nữa nhưng đến giờ mình mới bàng hoàng nhận ra rằng mình đã trở thành một thằng sinh viên chứ chẳng còn là cậu học sinh Chu Văn An ngày nào, hình như có ai đó nói với mình “Mày ơi, mày chẳng còn là học sinh Chu nữa đâu, đừng có tí tởn vào trường như là học sinh như thế nữa!”. Có lẽ mọi thứ sẽ phải như thế thôi, thời gian vẫn trôi và nó sẽ chẳng chừa chỗ cho mình để ở lại đâu! Nhưng tại sao lúc này mình thấy nhớ trường thế, nhớ lớp thế, nhớ lũ bạn D1, nhớ các thầy cô đến thế! Trước đây mình luôn mong mọi thứ thân yêu mãi mãi là như thế, mãi mãi là thân yêu, là gắn bó, nhưng bây giờ thì phải thực tế thôi, phải học, phải nhớ rằng mình là sinh viên, phải nhìn đến tương lai trước mắt, phải nhìn đến nước Pháp – nơi mình mong muốn đến, chứ không phải cứ quay đầu lại với mái trường Chu Văn An thân yêu. Nhưng nói là nói thế, nghĩ là nghĩ thế, nhưng cũng chả có gì ngăn được mình nhớ về Chu Văn An, một phần, mà không, toàn bộ cuộc đời học sinh đẹp nhất của mình.

Photobucket - Video and Image Hosting

2 commentaires:

  1. huhuhu, nghe bu`n wa' di mat....:((
    hix hix,anh bit ko, hoi truong vua rui, em cung cam thay y nhu anh luc do y, co dieu ko bit dien ta no ra nhu the nao va cung that su la ko hoan toan hieu no :((...
    Em da mong cho cai ngay hoi truong bao nhieu de tu tap lu ban nhu luc con la H/s, nhung rui vao truong ma nhu den cho la. hoac la. huo nao do :((......buon we'''''''':((

    RépondreSupprimer
  2. Sư phụ hay nhớ về kỉ niệm nhỉ? MÀ sao anh nhớ đc hết các kỉ niệm? NGhe văn chương quá--->đáng học hỏi

    RépondreSupprimer