some quotes....

vendredi 15 décembre 2006

Doraemon - Part 3 - Bảo bối và mơ ước


Viết blog trong tình trạng mệt m�i, buồn ngủ, nhưng vẫn cứ muốn viết để trả l�i câu h�i, sao hồi bé thích �ô rê mon mà bây gi� lớn cũng vẫn thích bộ truyện "trẻ con" nà y thế. Tự nhiên nhớ đến câu hát trong bà i Donna (bản tiếng Pháp, hay hơn bản tiếng Anh nhi�u):

Donna Donna Donna Donna
Tu regretteras le temps
Donna Donna Donna Donna
Où tu étais un enfant
(tạm dịch : cậu trai ơi, rồi một ngà y kia cậu sẽ phải tiếc nuối những ngà y thơ bé đấy!)

Lớn lên mới thấy những giấc mơ sao xa xỉ đến thế, ngư�i ta sợ mơ ước! Vậy tại sao hai bác Fujiko, ở cái tuổi 35, 36 (năm 1969), khi mà nước Nhật mới chỉ vừa trở thà nh một cư�ng quốc sau bao năm oằn mình khôi phục tà n tích của Chiến tranh Thế giới II, khi mà thế giới vẫn còn chưa có máy tính, chưa có Internet, chưa có Google, lại có cái gia tà i là những mơ ước nhi�u như thế? 1344 mẩu truyện nh�, gần 4500 bảo bối (d�gu) được hình thà nh dưới nét bút của hai bác, những đồ vật "tưởng tượng" nhưng đã thu hút b�n trẻ con, mà cụ thể ở đây là chúng tôi gấp nhi�u lần những đồ chơi Trung quốc mà u mè bán đầy ở Lương Văn Can hồi đó. Hơn 10 năm đã qua kể từ lần đầu tôi được tiếp xúc với những câu chuyện tuyệt với đó, bây gi� khoa h�c, công nghệ đã phát triển như vũ bão rồi, tự nhiên tôi lại nổi hứng nhìn lại những bảo bối kì diệu trong cái túi thần kỳ của �ô rê mon ngà y nà o.

Image

Bảo bối gần gũi nhất hẳn là cái Chong chóng tre (heri-tombo) rồi. Nó xuất hiện ở hầu hết m�i truyện ngắn và truyện dà i của �ô rê mon, với một mục đích đơn giản, giúp chúng ta "bay" - cái ước mơ ngà n đ�i của loà i ngư�i. Trong những đồ vật được "nghĩ ra" để thực hiện ước mơ đó, thì có lẽ cái chong chóng tre là đơn giản nhất và gần gũi nhất. Nó nh� bé (và vì thế hay hết "pin", là m mấy cuộc phiêu lưu đư�ng dà i trở nên rắc rối), tiện lợi (cắm và o đâu cũng được, có lần Nô bi ta cắm nhầm và o ... mông, kết quả là có mỗi cái quần bay tiếp, còn ngư�i ở lại ) và nhất là trông nó trẻ con vì đơn giản, không cần có ốc vít nút bấm lằng nhằng, cứ cắm và o đầu là bay (hình như đây cũng là nguyên lý chung của bảo bối �ô rê mon, rất trẻ con và đơn giản - chân lý của công nghệ hiện đại, cà ng đơn giản v� cách thức, cà ng hiện đại ). �ầu năm nay tôi đi �à i Loan, mỗi thà nh viên được phát 1 cái chong chóng tre, tôi nghịch mới cắm lên đầu (giả v� thôi ) và mang khoe với một giáo sư Nhật ngồi cạnh đó (cụ nà y phải tầm 70 rồi), thế mà cụ nhận ngay ra cái heri-tombo. Gần bốn mươi năm kể từ ngà y cái heri-tombo ra đ�i, máy bay được sản xuất ngà y cà ng to hơn (và phức tạp, ô nhiễm hơn), chẳng hiểu còn ai muốn biến cái ước mơ đơn giản của 2 bác Fujiko thà nh sự thật không nữa...


Image

Bảo bối kì diệu nhất theo tôi là cái hộc bà n của Nô bi ta, tức là cái Máy th�i gian của �ô rê mon (hà ng "đ�i cũ", không hiện đại như quả đà o của �ô rê mi, thỉnh thoảng lại h�ng hóc đưa cả đội lớp 4E v� nhầm địa điểm hoặc th�i gian), bảo bối xuất hiện đầu tiên (ngay tập đầu �ô rê mon đã đưa Nô bi ta đến tương lai bằng cái máy nà y rồi thì phải) và tạo nên những cuộc phiêu lưu kì diệu nhất (Nô bi ta v� gặp ông bà ngoại, Xu ka v� gặp con chó đã mất, cả nhóm phiêu lưu v� th�i nguyên thuỷ, v� kỉ Jura...). Hồi bé, là một đứa yêu thích lịch sử, tôi cực kì hà o hứng với cái bảo bối nà y và luôn mang ni�m tin rằng một ngà y kia (khi tôi còn sống), con ngư�i sẽ phát minh được một cỗ máy th�i gian như vậy, để tôi có thể trở v� quá khứ, nhìn tận mắt, s� tận tay những sự kiện chỉ được tưởng tượng ra trên trang giấy. Lớn lên, được h�c Vật lý, biết đến hai tiên đ� của A.Einstein, biết đến Cơ h�c lượng tử, biết đến Nghịch lý du hà nh th�i gian (time-travel paradox), "giấc mơ tan vỡ", tôi chẳng bao gi� được v� thế kỉ 19 để xem ai đã giết Napoléon nữa! Nhưng vì thế mà đâm lại cà ng hâm mộ cái hộc bà n bụi bặm của Nô bi ta, nơi chứa ni�m tin của lũ h�c trò lớp 4E, và cả ni�m tin của tôi nữa, v� một đi�u - không thể thà nh hiện thực. Vì sao ư? Vì dám ước mơ, đấy mới là thứ quan tr�ng nhất!


Image

Má»—i đứa trong lÅ© trẻ con khi Ä‘á»�c Ä�ô rê mon hẳn Ä‘á»�u có má»™t cái bảo bối yêu thích nhất, vá»›i tôi, cái bảo bối đấy đơn giản cá»±c kì, đấy là cái Máy gỡ rối tình huống. Bất cá
»© khi nà o gặp khó khăn, chỉ cần bấm nút, và chúng ta có cách giải quyết. Chẳng hiểu sao lại mê cái bảo bối đấy thế, có lẽ vì thấy nó đơn giản quá, mà công dụng thì ai cÅ©ng có lúc cần đến. Bây giá»� smart phone, mini laptop đầy, liệu ở tương lai gần ngưá»�i ta có thể tạo ra má»™t bá»™ máy máy như thế không nhỉ, tổng hợp các dữ kiện input và đưa ra má»™t cái output là cách giải quyết cho má»�i vấn Ä‘á»�? Thôi cứ chá»� Ä‘i đã, các bác Fujiko đã chá»� được 40 năm, chẳng nhẽ chúng ta không chá»� được tiếp .

Bao nhiêu bảo bối trong cái Túi bồn chi�u (cũng là một bảo bối) của �ô rê mon, là bấy nhiêu đi�u kì diệu, ngồi kể miên man chắc và i chục cái entry mất . Nà o là Tủ điện thoại yêu cầu (Moshimo-box) giúp ta biến Thế giới thực thà nh thế giới của riêng mình (hihi chú Nobita cũng lắm trò, thế giới không gương, rồi mốt rách rưới, rồi thế giới ngủ gật ). Rồi Cánh cửa thần kì (Dokodemo door) đưa ta đi khắp m�i nơi trong nháy mắt (ôi mình muốn v� nhà ). Cả �ại bác mini (Kukiho
) nữa để "tiêu diệt" đối phương mà không gây thương tích (tiêu chuẩn quan tr�ng của �ô rê mon là không được có ngư�i bị chết, thế giới của trẻ con không thể có chết chóc ). Rồi Bánh mỳ chuyển ngữ (Hon'yaku-konnyaku), cái nà y cùng cái Bánh mỳ giúp trí nhớ thì các chú h�c sinh cứ g�i là thèm muốn bậc nhất (mình cũng thế ) hay Máy ảnh tạo mẫu (Kisekae kamera) cho mấy đứa mê thiết kế như Xu ka (cái nà y tập 3, buồn cư�i thôi rồi với bộ quần áo của Chaien).

Cũng gần bốn mươi năm rồi kể từ ngà y hai bác Fujiko bắt đầu vẽ những ước mơ của mình thà nh những bảo bối mê hoặc trẻ con, bây gi� Thế giới phát triển, khoa h�c công nghệ đã biến được nhi�u thứ bảo bối "tưởng tượng" thà nh sự thật. Hồi xem Pho tượng thần khổng lồ tôi thấy thích thú thế cái vệ tinh chụp ảnh trái đất của �ô rê mon để dò ra pho tượng, thì bây gi� Google Earth còn là m được hơn thế nhi�u, cái bút thần kì (nguyên nhân vụ Chaien bị bố ăn đòn vì điểm quá cao) thì bây gi� cũng chẳng còn là đi�u gì quá thần kì nữa, việc tự là m một bộ phim hoạt hình cũng không còn là bất khả thi và o th�i đại máy tính đầy rẫy. Nhưng vẫn còn đó những ước mơ không thể hoặc chẳng biết bao gi� mới có thể trở thà nh hiện thực như, những giấc mơ của hai bác (và của chúng ta nói chung), dù sao đi nữa, vẫn luôn tiến nhanh hơn khả năng con ngư�i đạt được, và �ô rê mon vì thế sẽ mãi còn được yêu thích vì nó đã in dấu những đi�u tốt đẹp nhất của trẻ con, và của con ngư�i, đấy là ni�m tin và hy v�ng - I have a dream (nói theo bác mục sư Martin Luther King ).

Image

Chẳng biết có bao nhiêu đứa trẻ đã yêu thích khoa h�c và đam mê tìm hiểu khoa h�c nh� �ô rê mon nhỉ? Chỉ biết tôi là một trong số đó. Những cái tên như lỗ hổng th�i gian, bước nhảy Alpha, nguyên lý tương đối đến với tôi là nh� �ô rê mon, và tôi chuyển sang đ�c sách khoa h�c cũng nh� có �ô rê mon. Rồi nhi�u truy�n thống của ngư�i Nhật như lễ treo cá chép, lễ búp bê, năm mới,... cũng được tả lại rất sinh động qua cuộc sống của b�n trẻ lớp 4E, đâm là m ngư�i đ�c (trong đó có tôi) cũng thích lây văn hoá của đất nước xa xôi nà y. Tự nhiên ước, giá mà Việt Nam có một bộ truyện vừa giải trí vừa giáo dục thế nhỉ? Thần đồng đất Việt là một kì tích, nhưng có lẽ để đạt được như �ô rê mon thì chúng ta còn phải ch� (lại ch� ).

Image

(còn tiếp phần 4, chắc là phần cuối )

6 commentaires:

  1. hehe......em là em thích nhất cái cung tên bắn vào em nào là em ý yêu mình mê mệt......:))
    ờ hoặc là cái cần câu mà câu được các thứ trong tv ý.....có cái đó thì thích fải biết........:))

    RépondreSupprimer
  2. khai mac cai' ta.
    ai cung~ co' uoc mo, hic hic sao minh` ko co' nhi????

    RépondreSupprimer
  3. Buồn ngủ thì không đi ngủ đi, làm cho một tràng tiểu liên tiếp theo về cái con Mèo Ú đấy. Nói gì thì nói, Thần Đồng Đất Việt theo tớ hài hước hơn Đô dê mon ;;). Người Việt dùng hàng Việt mà.

    RépondreSupprimer
  4. viết nhiều hơn nữa đi bạn! :) Nếu dừng lại ở kì bốn thì uổng quá :(

    RépondreSupprimer
  5. chef oi' oi`!!! Hom nao` chef cho em xin ca bo anh Mon de!!! NHA!!!

    RépondreSupprimer