Sao hồi đấy mình lại nảy ra ý định cho thằng Quốc Minh mặt gian ác này đóng vai Bụt nhỉ
.
Lưu bút của thằng Minh Mão, viết ngày 9 tháng 5 năm 2002, lần nào đọc cũng cười lăn lộn :
Lưu bút khi đang buồn nghủ*.
Tôi thật không hiểu tại sao ông của anh lại đặt tên cho bố anh là **. Cái tên nghe nó vừa buồn cười vừa buồn... Trong khi tên bố đứa khác như Trung, như Cách***, như Sơn, như Nghĩa, như Cường... nghe vui tai thế, đến tên tía anh nghe như đấm vào tai, bố ai mà chịu được. Thôi không trêu bố anh nữa, giờ đến lượt trêu anh.
Tôi nói thật cứ nhìn thấy anh tôi lại yêu đời thế. Biết tại sao không? Bởi vì đời tự nhiên lại có một thằng vừa xấu hơn mình, vừa gà hơn mình, vừa chít đầu**** hơn mình. Hí hí sướng quá. Tôi biết khuyên thế chả khác gì mèo chê chó lắm lông nhưng tôi vẫn phải nói. Giờ kiểm tra mà phải chép bài anh những con chữ của anh cứ như đấm vào mắt, bố ai mà chịu được. Bằng chứng là lần nào trả bài, điểm anh cũng cao hơn điểm tôi. Đùa thế thôi chứ nhiều lúc trông anh cũng thật hào hoa phong nhĩ*****, mẫu mực trong hành động, chững chạc trong lời nói, duyên dáng trong nụ cười, chăm chỉ trong học tập và đặc biệt rất tài ba trong việc dẫn chương trình.

Hơn nữa anh đá bóng rất hay. Có anh hậu vệ cả đội an tâm vì không có thằng tiền đạo nào dám dây vào anh. Mỗi khi không có bóng, anh thường chạy lăng xăng để thu hút thủ môn đối phương, khiến họ cười đứt ruột, không bắt được bóng nữa. Mỗi khi có bóng, anh thường chuyền ngay cho đồng đội. Những đường chuyền của anh không những loại hết hậu vệ đối phương mà còn loại luôn cả tiền đạo đội nhà. Và sau mỗi đường chuyền đó, cả đội thường cười hô hố, sảng khoái. Còn khi anh sút bóng thì sao? Từ chân của anh phát ra hai thứ. Một thứ bay thẳng vào lưới nhưng đó không phải là bóng mà là giày của anh. Còn quả bóng thì bay thẳng vào nhà bà Mai Chi. Lúc đó thì không thằng nào dám cười vì trong chân anh còn một chiếc giày nữa.
Buồn ngủ quá đi thôi (Ngáp). Cuối cùng tôi xin chúc anh những điều tệ hại nhất sẽ không đến với anh. Thay vào đó là những điều thật tốt đẹp như đỗ tốt nghiệp đỗ đại học, thành đạt trong mọi đường... À này những người chữ xấu về sau thường hay làm to lắm đấy.
* Nguyên văn.
** censored
.
*** Tên mẹ thằng Phúc chứ không phải bố
.
**** Từ chuyên môn, chỉ những thằng không bình thường về đầu óc, xuất phát từ cheat code trong Starcraft và Warcraft.
***** Từ chuyên môn, do thằng Anh Vũ sáng tác, không tiện public
.
Lưu bút của thằng Minh Mão, viết ngày 9 tháng 5 năm 2002, lần nào đọc cũng cười lăn lộn :
Lưu bút khi đang buồn nghủ*.
Tôi thật không hiểu tại sao ông của anh lại đặt tên cho bố anh là **. Cái tên nghe nó vừa buồn cười vừa buồn... Trong khi tên bố đứa khác như Trung, như Cách***, như Sơn, như Nghĩa, như Cường... nghe vui tai thế, đến tên tía anh nghe như đấm vào tai, bố ai mà chịu được. Thôi không trêu bố anh nữa, giờ đến lượt trêu anh.
Tôi nói thật cứ nhìn thấy anh tôi lại yêu đời thế. Biết tại sao không? Bởi vì đời tự nhiên lại có một thằng vừa xấu hơn mình, vừa gà hơn mình, vừa chít đầu**** hơn mình. Hí hí sướng quá. Tôi biết khuyên thế chả khác gì mèo chê chó lắm lông nhưng tôi vẫn phải nói. Giờ kiểm tra mà phải chép bài anh những con chữ của anh cứ như đấm vào mắt, bố ai mà chịu được. Bằng chứng là lần nào trả bài, điểm anh cũng cao hơn điểm tôi. Đùa thế thôi chứ nhiều lúc trông anh cũng thật hào hoa phong nhĩ*****, mẫu mực trong hành động, chững chạc trong lời nói, duyên dáng trong nụ cười, chăm chỉ trong học tập và đặc biệt rất tài ba trong việc dẫn chương trình.
Chụp ngày bế giảng lớp 10 với Thảo béo. Tay cầm 2 quyển truyện Nga mượn của Quyên, thằng đội mũ lưỡi trai sau lưng là thằng Vũ
.
Hơn nữa anh đá bóng rất hay. Có anh hậu vệ cả đội an tâm vì không có thằng tiền đạo nào dám dây vào anh. Mỗi khi không có bóng, anh thường chạy lăng xăng để thu hút thủ môn đối phương, khiến họ cười đứt ruột, không bắt được bóng nữa. Mỗi khi có bóng, anh thường chuyền ngay cho đồng đội. Những đường chuyền của anh không những loại hết hậu vệ đối phương mà còn loại luôn cả tiền đạo đội nhà. Và sau mỗi đường chuyền đó, cả đội thường cười hô hố, sảng khoái. Còn khi anh sút bóng thì sao? Từ chân của anh phát ra hai thứ. Một thứ bay thẳng vào lưới nhưng đó không phải là bóng mà là giày của anh. Còn quả bóng thì bay thẳng vào nhà bà Mai Chi. Lúc đó thì không thằng nào dám cười vì trong chân anh còn một chiếc giày nữa.
Buồn ngủ quá đi thôi (Ngáp). Cuối cùng tôi xin chúc anh những điều tệ hại nhất sẽ không đến với anh. Thay vào đó là những điều thật tốt đẹp như đỗ tốt nghiệp đỗ đại học, thành đạt trong mọi đường... À này những người chữ xấu về sau thường hay làm to lắm đấy.
9-5-2002 - Nguyễn Quốc Minh
* Nguyên văn.
** censored
*** Tên mẹ thằng Phúc chứ không phải bố
**** Từ chuyên môn, chỉ những thằng không bình thường về đầu óc, xuất phát từ cheat code trong Starcraft và Warcraft.
***** Từ chuyên môn, do thằng Anh Vũ sáng tác, không tiện public
trông anh buồn cười quá :))
RépondreSupprimercái 5* em bit lâu lẩu lầu lâu rồi, ko tin tưởng lắm là bạn anh sáng tác >:)
RépondreSupprimerNhưng mà bạn anh viết lưu bút hay ^^
oạch, sao hồi đấy viết được bài hay thế, mà thi tốt nghiệp chỉ có 4 văn nhỉ =))
RépondreSupprimer