some quotes....

mardi 23 octobre 2007

Bàn chuyện lịch sử



No politics, please! Pas de politique, s'il vous plaît! Không nói chuyện chính trị!

====================================================================
Nguồn: Blog của K'lu (chưa xin phép)

Nhan đề: "Tại sao Hoàng Sa?"

1 Không muốn nhắc về một cái tên cũ, khi mảnh đất ấy không còn thuộc về Tổ quốc mình. Nhưng mấy ngày này có rất nhiều blog của đồng nghiệp và bạn bè nhắc đến nên cũng muốn có một vài dòng.

Blog của nhà báo Bùi Thanh, của anh Ngô Đồng... nhắc nhớ về cái ngày 33 năm trước, mảnh đất tiền tiêu của nước Việt rơi vào tay Trung Quốc. Về nỗi buồn trước sự thờ ơ của rất nhiều người khi những cái tên Vàng Anh hay Trà - Chanh lấn át mất từ Hoàng Sa.

Đọc xong blog của anh Ngô Đồng (mượn từ blog của Apo), K'ku đã comment rằng:

"Chúng ta nên hỏi chúng ta thôi. Người ta quan tâm đến Vàng Anh vì Vàng Anh được lên báo, còn nỗi đau Hoàng Sa thì buộc phải câm nín, không một tờ báo nào được nói đến. Vì mối quan hệ bang giao, như ngàn đời nay cha ông ta vẫn phải chịu cái "ách" của bọn "xì thẩu".

Nhưng Vàng Anh, một hai năm sau người ta sẽ quên mất, còn Hoàng Sa 33 năm rồi và nhiều lần 33 năm nữa chắc rằng rất nhiều người Việt Nam sẽ không quên.

Chúng ta không hèn nhưng chúng ta yếu hơn anh bạn láng giềng, điều đó phải chấp nhận, như cha ông ta đã chấp nhận. Lấy nhu hoãn cương, không ai đặng lòng, nhưng nhờ thế mà ngàn năm bị độ hộ vẫn còn giữ được cái mảnh đất cong hình chữ S này, dù không nguyên vẹn cho lắm!"

2 Ba năm trước, nhờ anh của một đứa bạn tôi được vào thăm quân cảng Cam Ranh, nơi có những tàu chiến đang trú đậu với nhiệm vụ canh giữ Trường Sa và làm chốt giữ tỏa ra suốt 3000 cây số bờ biển và hơn 1 triệu km vuông thềm lục địa. Con tàu mà tôi bước lên, được ở suốt một đêm trên đó dài hơn 60 m. Vũ khí hiện đại nhất là hai khẩu đại bác 37 ly, bốn quả tên lửa tự tìm mục tiêu... với tầm hoạt động có bán kính khoảng 600 km. Thuyền trưởng mói rằng đó là một trong những con tàu chiến hiện đại nhất Việt Nam.

Tôi không rành về quân sự nhưng mở Wikimedia, con số chiến hạm của Trung Quốc là 14 cái. Chiến hạm của họ có cái dài gần 300 m, so với chiến hạm ấy, con tàu mà tôi thấy có lẽ chỉ như một chiếc xuồng.

Bạn và tôi sẽ hỏi: Tại sao? Tại sao ta không có những chiến hạm như họ để mà chống đỡ?. Tôi không tìm được câu trả lời như mình muốn. Chỉ tìm được một con số: Ngân sách quốc phòng (được công bố) của họ là hơn 60 tỷ USD năm vừa rồi, gần bằng GDP của chúng ta. Ngân sách quốc phòng của chúng ta dĩ nhiên không được công bố, nhưng, không thể nào lấy hết tiền của của nhân dân để đổ và mua súng ống cho cân bằng với Trung Quốc. Mà thế giới thì đâu phải chỉ mỗi mình Trung Quốc.

3 Hồi nhỏ khi mới biết chữ, bố tôi đã treo bản đồ và chỉ cho tôi đất nước mình nằm ở đâu, chỉ cho tôi cả Hoàng Sa với hàng chữ mở ngoặc - "thuộc tỉnh Quảng Nam -Đà Nẵng". Hàng chữ ấy cho đến bây giờ vẫn còn trên tất cả các bản đồ chính thức của Việt Nam ( được thay bằng "thuộc thành phố Đà Nẵng).

Năm 1988 lúc 6 tuổi, tôi nghe một buổi phát thanh tiếng Việt của đài Tiếng nói nhân dân Trung Quốc cùng với bố về trận hải chiến ở Trường Sa giữa hai nước. Bố tôi nghe xong vỗ một phát mạnh lên cái Radio làm rơi cả mấy cục pin đã nhão nhoét. Tôi không hiểu điều gì nhưng sau này lớn lên, tìm những tài liệu cũ (không chính thức) trên mạng, tôi biết được năm đó đã có một tàu hải quân của ta bị Trung Quốc ngoắc neo kéo về...

Tôi đọc trên ở nhiều tài liệu, forum và thấy nhiều người quy kết rằng năm 1955 có một văn bản đăng trên báo Nhân Dân do thủ tướng Phạm Văn Đồng ký đã làm cho Hoàng Sa không thể trở về với Việt Nam. Tôi không dám lạm bàn, vì năm 1955 và năm 1974 nữa, tôi chưa ra đời. Chỉ mong những ai đó nếu không trải nghiệm được lịch sử thì đừng bao giờ quy kết.

Năm cuối đại học tôi nhảy tàu ra Hà Nội chơi và bắt xe lên Tân Thanh (Lạng Sơn) cùng một thằng bạn thân. Hai đứa đã làm được một trong những việc hả hê nhất suốt 25 năm từ lúc chào đời là theo dân cửu vạn, chon một góc khuất không có lính biên phòng, đứng bên này Việt Nam tè sang đất Trung Quốc.

Cho đến bây giờ, tôi vẫn còn hả hê vì điều ấy. Nhưng sự hả hê ấy của tôi cũng như những lời quy kết nêu ở trên, tôi nghĩ nó rất vụn vặt, tầm nhìn hẹp hòi. Và tóm lại là không giải quyết được vấn đề, không nhìn được sâu vào cái mất mát và sự tự ái mà chúng ta đang gánh chịu.

4 Tại sao Hoàng Sa? - Bài viết của nhà báo Bùi Thanh trên mục Bút bi báo Tuổi Trẻ hai năm trước, cuối cùng đã đọng lại bằng một lời nhắc nhớ rằng chúng ta không bao giờ quên mảnh đất ấy đã thấm máu cha ông mình. Bởi:

Đã từng có những đội quân từ thời chúa Nguyễn bỏ xác ở Hoàng Sa, nay vẫn còn miếu thờ bên bờ biển Quảng Ngãi.

Đã từng có một đài khí tượng của Việt Nam mang số hiệu 48860 trước năm 1974 ở Hoàng Sa.

Và dù cho trang thông tin của Yahoo hay bất cứ trang nào khác gọi Hòang Sa là Xisha Dao thuộc về Trung Quốc thì vẫn đang và sẽ luôn còn những tấm bản đồ của chúng ta ghi chú Hoàng Sa là một huyện của thành phố Đà Nẵng hay một tỉnh nào đó của Việt Nam.

Tôi biết sẽ có nhiều bạn không đồng tình với tôi về một tư tưởng "an phận". Tôi còn quá trẻ, không trải nghiệm lịch sử, không đủ kiến thức để có thể nói lại tất cả những phản biện...

Nhưng tôi cũng như nhiều người trẻ khác vẫn luôn đau đáu và quyết liệt rằng: "Tại sao Hoàng Sa?".

Câu hỏi ấy, sự đau đáu ấy tôi xin trả lời bằng quan điểm đã comment trên blog của đồng nghiệp: "Chúng ta không hèn nhưng chúng ta yếu hơn anh bạn láng giềng, điều đó phải chấp nhận, như cha ông ta đã chấp nhận. Lấy nhu hoãn cương, không ai đặng lòng, nhưng nhờ thế mà ngàn năm bị đô hộ vẫn giữ được mảnh đất cong hình chữ S này...".

Đọc thêm: Chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa
Ghi chú: Không nên đọc
các bài viết về vấn đề nhạy cảm trên wiki - chỉ đáng là sọt rác.


====================================================================

Ngày bé rất thích đọc Sử, cả Trung Quốc và Việt Nam, nhưng Trung Quốc thì thích hơn, vì nó dài hơn và nhiều sự kiện hơn, đặc biệt là được viết hay hơn (không hiểu bao nhiêu năm nữa Việt Nam mới có được những quyển đọc dễ hiểu, dễ nhớ, dễ thuộc như 5000 năm lịch sử Trung Hoa của Lâm Hán Đạt - Tào Dư Chương). Đến lớp 12 bắt đầu tiếp xúc với ttvnonline, được đọc các bài trong box Lịch sử - Văn hóa (ngày đó còn mở rộng cửa và rất nhiều các bác uyên thâm), may mắn đọc được hết những bài cần đọc trước khi báo Sinh viên Việt Nam chim lợn và khiến ttvnonline phải đóng cửa. Chuyển sang ghét Tàu Khựa và tất cả những gì liên quan đến Tàu Khựa. Thêm một thời gian nữa, ngẫm nghĩ, lại bắt đầu đọc lại Sử Trung Quốc và những thứ liên quan đến tính cách Trung Quốc, với mục đích để hiểu, đúng như Tôn Vũ nói: "Tri bỉ tri kỷ, bách chiến bất bại" (bất bại chứ không phải bách thắng!). Thấy lo sợ khi Trung Quốc về kinh tế đang đi theo đúng con đường Nhật Bản đã đi 40 năm trước (cười trước suy nghĩ của những người coi hàng Tàu là hàng lởm, đồ thứ phẩm, chắc họ không biết ở thập niên 1950 và trước đó hàng made in Japan cũng bị các nước phương Tây nhìn với ánh mắt khinh bỉ - giờ thì đất Pháp tràn ngập khách du lịch Nhật). Về quân sự, máu "Trung Quốc" chưa bao giờ ngừng chảy, giờ có kinh tế tiếp sức, nó sẽ chảy mạnh hơn bao giờ hết. Trung Quốc cứ tiến lên như vũ bão, trong khi chúng ta đang đứng ở đâu, những bạn trẻ kêu gào "đòi lại Hoàng Sa", "đưa phần chiến tranh Biên giới vào SGK", không hiểu đã biết lịch sử Trung Quốc đến đâu, lịch sử ngoại giao của Việt Nam đối với Trung Quốc đến đâu. Việt Nam bắt đầu khai mạc kì họp mới, kinh tế được đánh giá là phát triển cao nhất trong vòng 10 năm trở lại đây với tốc độ 8,5%. Trung Quốc thì sao? 10 năm liền họ đạt trên 9%, rất nhiều năm phát triển 2 con số. Người trẻ nhất của Bộ chính trị Việt Nam, đồng chí Lê Thanh Hải (bí thư thành ủy tp Hồ Chí Minh), năm nay 57 tuổi, còn hai người được coi là lãnh đạo tiềm năng trong khóa tới, phó thủ tướng Hoàng Trung Hải, năm nay 48 tuổi, và phó thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân, năm nay 54 tuổi. Trong khi đó, Bộ chính trị mới bầu của Đảng Cộng sản Trung Quốc có Tập Cận Bình 54 tuổi, bí thư thành ủy Thượng Hải (trung tâm tài chính, kinh tế của Trung Quốc - "Tp Hồ Chí Minh của TQ") và Lý Khả Cường 52 tuổi, bí thư tỉnh ủy Liêu Ninh (tỉnh có 42 triệu dân - bằng nửa Việt Nam với GDP khoảng 100 tỷ USD - hơn gần gấp đôi Việt Nam). À còn nữa, 6 giờ chiều ngày hôm nay tại Tứ Xuyên, Trung Quốc sẽ phóng Thường Nga 1, để đưa Thường Nga (người Việt ta thường gọi là Hằng Nga) lên Mặt Trăng một lần nữa, nhưng lần này là bằng tên lửa Trường Chinh 3A do người Trung Quốc tự tạo nên chứ không phải bằng nửa viên thuốc của Hậu Nghệ do cổ tích tạo nên nữa. Trong khi đó Việt Nam chỉ vừa mới thành lập trung tâm Khoa học Vũ trụ (hay cái gì đó tương tự, cái này phải hỏi thằng Quang béo) và hình như năm sau thì phải, sẽ phóng vệ tinh đầu tiên bằng tên lửa ... Mỹ của hãng Lockheed Martin, hãng sản xuất F-16 từng bay vo ve trên bầu trời cha mẹ chúng ta cách đây hơn 30 năm.

Yêu nước đúng cách, hãy dội ít nước (nước thật, nước lạnh) vào cái đầu nóng và cố gắng học tập, chiến đấu trên mặt trận của mình bằng hết khả năng của mình. Thêm nữa, hãy đọc thêm lịch sử để biết ta đã làm thế nào để sống cạnh "ông anh" bao nhiêu năm mà chưa mất nước thêm lần nữa. Đọc để có thể tự tin trả lời bất kì một thằng Tàu nào hỏi xấc xược: "Mày không biết VN từng là một tỉnh của chúng ta à" thay vì nóng mặt mà chửi nó hoặc làm một cái gì khác. Đến khi nào chúng ta giàu, mạnh thì hẵng bàn tiếp. Mà đấy, Hàn Quốc giàu thế, mạnh thế (có hẳn lính Mỹ canh cửa hộ) mà chỉ mới "dám" làm cái Truyền thuyết Jumong về cái phần đất đã mất về tay Trung Quốc từ hàng bao nhiêu thế kỉ trước. Nào đi học, đi làm, đi chơi đi nào, đừng bàn chuyện chính trị nữa. Hãy lấy câu khẩu hiệu của ... Kennedy làm kim chỉ nam - Đừng hỏi Tổ quốc có thể làm gì cho ta, hãy tự hỏi ta có thể làm gì cho Tổ quốc!

"Ask not what your country can do for you
but what you can do for your country."

À còn bài thơ này nữa:

Tổ quốc bắt đầu từ đâu
Mikhail Lvovich Matusovsky

Tổ quốc bắt đầu từ đâu?
Từ bức tranh ta được xem ngày nhỏ
Từ những người bạn tốt vẫn cùng ta
Thường đi học và chơi chung một phố.
Cũng có thể Tổ quốc được bắt đầu
Từ bài hát mẹ ta ru âu yếm,
Từ những cái ta quyết giữ vẹn tròn
Cả trong những giờ khó khăn nguy hiểm.

Tổ quốc bắt đầu từ đâu?
Từ chiếc ghế ta vẫn ngồi trước ngõ,
Từ cây phong đơn độc giữa cánh đồng
Khẽ chào nhẹ mỗi lần có gió.
Cũng có thể Tổ quốc được bắt đầu
Từ bài hát đầu xuân con sáo hát
Từ con đường ven xóm nhỏ quanh co
Và biến mất trong sương chiều xanh nhạt.

Tổ quốc bắt đầu từ đâu?
Từ ánh đèn nhà ai đang run rẩy,
Từ chiếc mũ bố ta đội ngày xưa,
Mà bất chợt trong hòm ta lại thấy.
Cũng có thể Tổ quốc được bắt đầu
Từ tiếng gõ của con tàu mệt mỏi
Từ lời thề mà thời trẻ yêu nhau
Ta giấu kín trong tim không dám nói.

Tổ quốc bắt đầu từ đâu?

(1967 - Thái Bá Tân dịch)
Thêm mấy cái ảnh chẳng liên quan gì, chỉ là đi Col chụp về up thôi.


Đầu đông mà nhiều chim quá


Giá mà Hà Nội cũng có một cái công viên yên bình thế này


Trẻ thì niềm vui riêng, già cũng có niềm vui riêng

10 commentaires:

  1. Ui, anh Phuong viet phan duoi ' day a. Hay va thuyet phuc qua. Kham phuc!

    RépondreSupprimer
  2. Anh không đồng tình với chú về việc phải im lặng. Anh nhớ trước kia đọc Đông Chu có đoạn một ông vua giết một hôn quân. Có 3 anh em nhà viết sử, cứ thế chép nguyên văn là "giết vua tiếm ngôi". Giết 2 người thì người thứ 3 vẫn viết thế.
    Lịch sử dù đúng sai, tốt xấu thế nào vẫn cần có người viết lại một cách trung thực và phổ biến cho các thế hệ sau.
    Nếu không đưa vào sách giáo khoa, không phổ biến thì các thế hệ 9x, 0x liệu có còn biết đến Hoàng Sa là cái gì kô? Liệu các em sau này có ý thức được là mình đang sống cạnh một người hàng xóm ntn kô?
    Không có gì sợ bằng "câm lặng một cách có hệ thống". Một ví dụ là vụ thảm sát mà quốc dân đảng tiến hành ở Đài Loan sau WWII. Con số khảo sát một thời gian ngắn trước là 70-80% thanh niên Đài không biết về sự kiện đó.

    RépondreSupprimer
  3. Đến bây giờ vẫn chưa có tí ý nghĩ nào là Hoàng Sa thuộc Trung Quốc. Đọc bài này mới giật mình nhớ ra nó đã rời xa tổ quốc. Nghe giống như ngày xưa công chúa phải đi lấy hoàng từ nước láng giềng để cầu thân ấy. Tệ thât... thật là...

    RépondreSupprimer
  4. chẳng biết nói gì cả vì mình chẳng thể làm gì :))
    cháu thích ngoại giao chú ạ :) nhưng ai cũng cho 1 câu: cháu nên chuyển nghề! Nghe buồn nhỉ! Có lẽ ko hợp thật...
    nói chuyện chẳng liên quan gì cả =))

    RépondreSupprimer
  5. - Ko bàn về bài viết liên quan đến vấn đề Hoàng Sa - Trường Sa. Những người đang "kêu gào" đó, có bao nhiêu người thực sự hiểu họ đang nói gì.
    - Số em khổ, khi mon men vào TTVN thì box Lịch sử Văn hoá đã ko còn rộng cửa cho khách qua đường nữa rồi. Hic hic. Anh thật sướng hơn em, ghét thật!
    - Phần so sánh về TQ hiện nay em ủng hộ. Muốn nói về TQ, cần phải đọc để biết được TQ trong lịch sử ntn, đã là ntn. Còn nhớ bài đầu tiên môn Lịch sử VN cổ trung đại, thầy em ko dạy sử nước nhà mà bắt đầu bằng "người hàng xóm thân thiết"! Ngày ấy em cũng ko để ý lắm đâu. Càng về sau mới thấy bài học đó thật ý nghĩa, ko chỉ với sử VN mà hầu hết các quốc gia nhỏ bé trong khu vực, ít nhất là cộng đồng Đông Bắc Á đều như vậy.
    - Thích đoạn cuối thế chứ. Dội nước lạnh lên đầu. Hehe.
    - Bài thơ hôm nọ em đọc rồi, hôm nay đọc lại thôi. =))

    RépondreSupprimer
  6. nhớ ngày xưa học sử làm văn, bọn bạn mình hay viết tắt chữ Tổ Quốc là TQ.

    RépondreSupprimer
  7. bạn em nó là cháu ngoại lính thông tin năm xưa anh ạ, nghe nó kể chuyện mới thấy sách sử VN viết cũng ko đúng hết, nếu ko muốn nói là sai nhiều. Thôi thì, chỉ còn biết hi vọng thế hệ sau này đủ talent và courage để làm những chuyện những thế hệ trước còn e dè :|
    By the way, em nghe thằng bạn em bảo thác Bản Dốc ở biên giới phía Bắc bị cắt cho TQ lâu rồi đúng ko anh ? :-s
    (Vũ Thắng - CSA :P tí quên :P)

    RépondreSupprimer
  8. mà, em theo ý kiến ngược lại :P yếu hơn thì yếu hơn, nhưng cái gì của mình là của mình.Mình ko ăn của thằng khác thì thôi, chứ ko có chuyện để thằng khác nó ăn của mình. Ừ, ngày hôm nay mình yếu hơn nó, cứ nghe theo các bác, thôi nhịn. Nhưng thế ko có nghĩa là ko có 1 ngày mai mình đứng lên giành lại. Em nghĩ chỉ còn là vấn đề thời gian anh ạ.
    Chúng ta có thể giàu mạnh được ko nếu một ngày "ông anh" ko chỉ xin "nửa" mà xin "cả", again ?
    Nếu chúng ta ai cũng "chiến đấu trên chính mặt trận của mình", thì có bao giờ có chuyện sinh viên bỏ giảng đường ĐH nhập ngũ ko ?
    Học , vẫn học. Nhưng nói về chuyện đất nước thì, theo em, vẫn nên có lập trường riêng. Có thể nó thiếu cơ sở và thậm chí mù quáng, nhưng về cơ bản nó hướng con người ta đi đúng đường.

    RépondreSupprimer