Mệt mỏi, cũng chả còn hơi sức đâu mà tổ chức sinh nhật, đừng nói đến chuyện viết blog. Nhưng dù sao cũng nên viết một cái entry gọi là đánh dấu, dù sao "đề tài" thì mình cũng đã ấp ủ lâu rồi.
Nội dung của entry này là 25 người quan trọng nhất của mình từ năm 1 tuổi đến năm 25 tuổi. Chắc chắn nhiều người mình yêu quý sẽ không có tên vì 25 là con số quá nhỏ so với cái số phận may mắn về đường bạn bè của mình. Hơn nữa người quan trọng nhất ở tuổi 18 cũng chỉ là "quan trọng" trong kí ức mà mình muốn gìn giữ, có thể ở tuổi 28 họ sẽ chẳng còn chút dấu vết nào trong cuộc đời mình. "Đời là thế", tốt nhất là cứ viết đã.
Năm mình một tuổi, người quan trọng nhất chắc hẳn là mẹ. Mẹ lúc ấy cũng chỉ hơn 26, tức là hơn mình bây giờ có một chút. Công nhân in, chồng bộ đội, nhà xập xệ ở cái xứ Làng Cót khỉ ho cò gáy, chắc mẹ cũng phải vất vả lắm để mình lớn được từng này. Càng lớn, càng thấm hơn, hiểu hơn muôn vạn khó khăn trong cuộc sống "của người lớn", mình càng thương ba, thương mẹ.
Năm mình hai tuổi, người quan trọng nhất sẽ là ba. Nghe ba kể hồi ấy ba phải đạp xe về Bắc Ninh mang rượu lên Hà Nội đưa cho các hàng chè chén để kiếm thêm nuôi mình. Dù cứ thêm một tuổi, lại bớt đi số thần tượng trong cuộc đời, nhưng mình vẫn hy vọng sẽ quan tâm tới vợ, tới con, tới bạn bè như ba mình.
Năm mình ba tuổi, người quan trọng nhất sẽ là thằng Hoàng Anh em họ mình, nó đẻ năm ấy (1987). Dù bây giờ mỗi đứa mỗi nơi, chẳng mấy khi trò chuyện, nhưng mình vẫn quý và thương nó như thằng em trai ruột thịt. Quý nó từ ngày cả hai đứa còn lũn chũn theo chân bà ngoại ra chợ Ngọc Hà, quý nó từ ngày hai thằng nằm gác chân lên nhau đố các mẩu chuyện trong 5000 năm lịch sử Trung Hoa, quý nó từ ngày nó vươn lên sau thất bại để đỗ Đại học Sân khấu Điện ảnh. Hy vọng giờ nó vẫn quý mình như cái thủa cô Hương gọi một thằng là Tít-ti, một thằng là Pao-lơ theo tên nhân vật Bạch tuộc, mà mình thì tin là nó vẫn.
Năm mình bốn tuổi, người quan trọng nhất là cô Hương. Cô quý mình, hẳn rồi, cho đến giờ nhìn tấm ảnh cô ở cái tuổi 16 bế mình với vẻ mặt hạnh phúc, mình vẫn tin đó là cô rất, rất yêu quý mình. Cô là người đầu tiên mình viết thư, chỉ là những dòng nguệch ngoạc của đứa trẻ học mẫu giáo với "cô Hương" yêu quý đang ở tít tận bên nước Liên Xô xa xôi lạnh lẽo. Và đến giờ cô thỉnh thoảng vẫn nhắn tin sang Pháp cho mình, chỉ để chúc thằng cháu "nhỏ bé" của cô thật khỏe mạnh. Mình cũng chỉ mong cô thật khỏe, khỏe để có ngày được sống một cuộc sống dễ chịu hơn bây giờ.
Năm mình năm tuổi, người quan trọng nhất là bà ngoại. Bà mất năm ấy. Trong cuộc đời phẳng lặng của mình, những người thân thiết qua đời luôn để lại một nỗi buồn khó nguôi. Và bà là người rời xa mình đầu tiên, chính bà, người đã mua phở cho mình ăn, người đã dẫn mình và thằng Hoàng Anh ra chơi chợ Ngọc Hà, người đã che cho mình khi ba cho mình ăn đòn. 5 tuổi đến giờ đã chỉ còn là một phần nhỏ nhoi của cuộc đời, nhưng mình chắc chắn sẽ không bao giờ quên hình ảnh của bà, cũng như không bao giờ quên cái ngày thằng bé 5 tuổi ngồi khóc ở ghế đá Bệnh viện Xanh-Pôn khi mẹ nó báo tin bà ngoại không còn sống trên thế gian nữa.
Năm mình sáu tuổi, người quan trọng nhất là My.
Năm mình bảy tuổi, người quan trọng nhất là bạn Duy Thắng.
Năm mình tám tuổi, người quan trọng nhất là bạn Nam, Hoài Nam.
Năm mình chín tuổi, người quan trọng nhất là ông ngoại.
Năm mình mười tuổi, người quan trọng nhất là thầy Cầu.
Năm mình mười một tuổi, người quan trọng nhất là thầy Hưng chủ nhiệm.
Năm mình mười hai tuổi, người quan trọng nhất là thằng Vũ.
Năm mình mười ba tuổi, người quan trọng nhất là thầy Tín.
Năm mình mười bốn tuổi, người quan trọng nhất là bạn Khánh Thủy.
Năm mình mười lăm tuổi, người quan trọng nhất là Minh Phương.
Năm mình mười sáu tuổi, người quan trọng nhất là Hoa.
Năm mình mười bảy tuổi, người quan trọng nhất là my Pal, bạn Hà.
Năm mình mười tám tuổi, người quan trọng nhất là Hạnh Trang.
Năm mình mười chín tuổi, người quan trọng nhất là Hạnh cú.
Năm mình hai mươi tuổi, người quan trọng nhất là thầy Hùng.
Năm mình hai mốt tuổi, người quan trọng nhất là Cẩm Hà.
Năm mình hai hai tuổi, người quan trọng nhất là Việt Hà.
Năm mình hai ba tuổi, người quan trọng nhất là cháu Huyền.
Năm mình hai tư tuổi, người quan trọng nhất là Ngọc Hà.
Năm mình hai lăm tuổi, người quan trọng nhất là anh Trị.
vendredi 2 octobre 2009
Inscription à :
Publier les commentaires (Atom)
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire